ĐÀ LẠT ƠI !

KHI MÙA HOA BAN NỞ

Giờ Đà Lạt đang lạnh nhiều đó cũng là lúc Hoa Ban nở rộ, cũng là mùa mà tôi biết thương một người con gái.  Nhớ về cái lần cùng cô ấy chạy dưới con đường đầy Hoa màu trắng – một loài hoa tôi rất quen thuộc nhưng không biết tên !
🌼🌼🌼Một cái ôm nhẹ từ phía sau, một giọng nói ngọt ngào ngân lên, một cảm giác ấm áp kề vào má – “Di Di không biết hoa này ah ! Đây là Hoa Ban”. Đôi khi có những điều bình dị lại tạo nên sự yêu thương vô hạn.
🌼🌼🌼Đó cũng là lần đầu tiên tôi đèo một người con gái giữa phố Đà Lạt.
🌼🌼🌼Đà Lạt luôn làm cho người ta dễ cảm xúc về một điều gì đó không lý giải được. Mỗi lần tôi đến đây nó đều mang cho tôi một cảm giác rất khác rồi lần này thì cũng vậy – cảm giác có e!
🌼🌼🌼Nhưng mọi thứ thì luôn không chiều lòng người – cô ấy nói khi nào mùa Ban nở thì a lại chở e đi, rồi nhớ mỗi e thôi ! A chỉ đến Đà Lạt mùa Hoa Ban thôi nhé ! Hứa đi nè…. Bởi thế ! Người ta luôn nói người tạo ra lời hứa luôn là người quay lưng trước.
🌼🌼🌼Năm nay a đến Đà Lạt ngay lúc hoa Ban nở rộ nhất nhưng chẳng có ai để a chở dưới hàng hoa Ban nữa rồi ! Một mình đi bộ dưới hàng Ban, ngắm nhìn từng cánh trắng rơi, cái nắng chiều đượm buồn, màn sương hiu hắc, làm sao a quên được đây, trước Nhà Thờ Con Gà – thôi thì nhờ vào Chúa sắp xếp giúp con vậy. A đã giữ đúng lời hứa đến gặp e vào mùa Hoa Ban nở…..
🌼🌼🌼A ổn ! Vì ít nhất a đã gặp được người con gái đẹp nhất – trong khoảng thời gian đẹp nhất – ở những nơi tuyệt vời nhất !🌼🌼🌼
Còn bạn ? Bạn có câu chuyện nào về người bạn iu thương nhất ko ? Hãy kể tôi nghe về một Đà Lạt mà bạn biết ?
Bản quyền Maytravel

Chút lãng mạng buồn về Đà Lạt

 Tâm sự một người…

Đâu đó trong e có một nơi đặt tên là nỗi nhớ…
Mỗi lần nhìn vào mắt e là tôi thấy đâu đó là một nỗi buồn. Tôi chả hiểu vì sao lại cảm giác điều đó, e thì chả bao giờ nói tôi hiểu…
Cho đến khi một khoảng thời gian không gặp e cũng nơi đó cũng ánh mắt đó e trao cho người khác thì cái nét buồn ấy ko còn…
Thế nên tôi không lựa chọn e là đúng cho e rồi. Còn tôi không lựa chọn e cũng là đúng cho tôi rồi nhưng….
Mãi sao tôi mới biết được….
Nét buồn ấy vì cô ấy lo sợ tôi không thuộc về cô ấy, cô ấy sợ tôi không hạnh phúc, cô ấy sợ Đà Lạt làm chúng tôi đỗ vỡ bởi có ai iu nhau nơi này mà thành đôi…
Còn tôi iu một người mà im lặng ko dám thổ lộ mãi cho tới khi e trên cửa sổ toa tàu nói dù có thế nào e cũng ko tiếc vì e đã iu người tuyệt vời nhất trong những ngày tháng đẹp nhất… Luôn nghĩ về a.
Đó là lần tôi còn thấy e bước lên chuyến tàu cuối cùng rời Đà Lạt đến…
Chào em. A đã đứng đây 31 năm rồi….
Bản quyền Maytravel

Bài viết khác

Mùa Du Lịch VƯỜN HỒNG ĐÀ LẠT

Khi mảnh đất cao nguyên bắt đầu chuyển mình vào những năm 90, thành phố …

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Follow by Email
YouTube
YouTube
0938 466 595